"Trận mưa này dai dẳng thật đấy."
Trưa hôm sau, Trần Bình An nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn đang đổ mưa, bầu trời xám xịt mù mịt quả thực rất thích hợp để ngủ.
Có điều hắn vừa mới ngủ một giấc tỉnh dậy, lúc này chẳng thể ngủ tiếp được nữa, ít nhiều cũng hơi uổng phí thời khắc tươi đẹp này.
Lý Hàn Y đang xem thoại bản thản nhiên cất lời: "Mưa xuống cũng tốt, gột rửa bớt mảnh đất dơ bẩn này."




